Mình là người sống mộng mơ nhưng cũng thực tế. Bất cứ việc gì không mang lại giá trị nào đó thì mình sẽ không làm. Vì mình đã quá thấm những lần chạy theo cảm hứng rồi kiệt sức. Nhưng sáng tạo nội dung thật sự có ích trong việc tự trị liệu tâm lý. Vấn đề là, làm thế nào để sáng tạo mà không kiệt sức?
Mình thích một cuộc sống bình bình
Mình không cần luôn vui, luôn giỏi, luôn tiến lên, chỉ cần mọi thứ ổn định, có trật tự và đừng hỗn loạn. Mình thấy nhẹ lòng khi cuộc sống của mình đang dần ổn hơn, theo một cách từ tốn và chậm rãi.
Tự đỡ lưng mình khi mệt
Mình bắt đầu cho bản thân thời gian nghỉ, rút lui khỏi những nơi mà mình thấy không còn phù hợp. Cho mình cơ hội sửa sai. Cho mình bớt nói những lời làm mình thấy tệ đi. Nghe không hoành tráng lắm, nhưng hiệu quả có vẻ ổn hơn việc việc mình cố làm gì đó tốt đẹp cho đời, trong khi bản thân mình thì đang quá tải.
Mình được gì khi so sánh đời nhau?
Sau một thời gian, mình bắt đầu làm vài việc rất nhỏ. Chẳng hạn, ít lên mạng xã hội hơn. Bởi vì mình nhận ra mỗi lần nhìn vào cuộc sống của người khác, tâm trạng mình lại tệ đi. Hoặc mỗi khi mình bắt đầu tò mò chuyện của người khác, mình lại tự nói với bản thân: “Không phải việc của mình.” Nghe hơi lạnh lùng nhưng nó cứu mình khỏi khá nhiều pha overthink vô ích.
Cái lõi của niềm vui
Mình từng nghĩ mình vui khi nội dung của mình được quan tâm, nhưng thực ra mình vui nhất là khi mình tạo ra nó. Lúc mình ngồi viết từng bài blog, thu từng số podcast, dựng từng cái video chính là cái lõi của niềm vui khiến mình thích nhất.
Đi bộ một mình dưới mảnh trời xinh
Đi bộ ngoài trời có lẽ mang đến cho mình khoảng thời gian dễ chịu nhất trong ngày. Mình thích nhất cảm giác nghe gió lùa bên tai, thả tầm nhìn lên khu rừng nhỏ xung quanh và đặc biệt nhất là ngắm bầu trời. Mình gọi đó là mảnh trời xinh biến đổi kỳ ảo từng ngày, thậm chí từng phút.
Giữ và buông
Không phải cái gì mình bắt đầu thì cũng cần đi đến cùng. Có những thứ chỉ cần đi đủ xa để biết đó không phải đường của mình. Mình chỉ là một con người nhỏ bé, đi ngang qua thế giới. Đứng trước mỗi cánh cửa, mình dám mở ra, bước vào, ngó nghiêng một chút, có thể ở lại lâu hơn một chút, rồi lại bước ra. Và mình cần chấp nhận, đó là cách não mình vận hành, định hình nên cách mình trải nghiệm cuộc sống.
Cần một van xả an toàn cho cảm xúc
Những bài viết tích cực là hệ quả của một nội tâm đang tương đối bình ổn. Không thể ép một bộ não đang tiêu cực phải tạo ra nội dung tích cực. Thế giới trong đầu thế nào, thế giới bên ngoài sẽ phản ánh như vậy. Vậy thì, mình viết về cách mình đi qua bóng tối được không? Bởi vì không phải lúc nào mình cũng ổn, mà dù có lúc bất ổn, mình vẫn biết cách đi tiếp.
Thèm một cái ôm, từ ai cũng được
Tại vì mình mệt quá đi mất, đôi khi mình thèm một cái ôm, từ ai cũng được, không quan trọng từ con người hay từ một con robot.
Chữ đã nuôi tâm mình như thế nào?
Mỗi khi viết xong, mình sẽ tự đọc lại, như một độc giả trung thành nhất của chính mình. Nhiều khi đọc lại mới thấy khoảng cách từ ý tưởng trong đầu đến con chữ thành hình trên giấy, đã bớt tiêu cực và thêm vào nhiều sự tử tế với bản thân. Chữ đã giúp mình nuôi tâm như vậy.
Bỏ lướt TikTok mình mới nhận ra điều này
Điều đáng ngạc nhiên là, khi bỏ lướt TikTok - một thói quen mình vẫn làm hàng ngày, mình không “ngứa não” nhiều như mình tưởng. Có thể vì não mình thật sự cần một môi trường giảm kích thích và những nội dung phù hợp với nó hơn.
Thỉnh thoảng ngồi kiểm toán cuộc đời, mình nhận ra…
Nỗi tiếc nuối khi mua xe máy, đăng ký khóa học Art hay khóa học chứng khoán, đều đến từ việc mình đã cân nhắc kỹ lắm rồi mà sao đời mình vẫn cứ sai sai. Sâu thẳm hơn là hoài nghi về việc ra quyết định của bản thân, rằng mình toàn đưa ra những lựa chọn sai và cuối cùng đời mình ngập tràn trong đống cứt.