“Sao mày lại nghĩ cho tao nhiều như vậy?” “Tao cũng không biết nữa. Có thể vì tao thương mày. Một kiểu thương rất khác với tình yêu. Hoặc cũng có thể chẳng vì lý do gì cả. Tao muốn chăm sóc mày vậy thôi.”
Muốn đi dạo ngắm cảnh, ai ngờ giẫm phải phân
Mình biết là có những người lên mạng vì mục đích ban đầu giống mình, thích ngắm nhìn những điều tử tế, và rồi mệt mỏi vì những thứ tiêu cực. Giống như một ngày đẹp trời, mình ra ngoài đường đi dạo, chỉ muốn ngắm hoa, ai ngờ giẫm phải cứt.
Một lần đi bộ gặp ‘vong’
Tháng bảy chưa qua nên ra đường nhiều “vong” thật. Có những việc tưởng chừng đơn giản như đi bộ buổi tối thôi cũng là cả một hành trình bước ra ngoài vùng sợ hãi của mình.
Mình từng tổn thương và đã rất cô đơn
Có khi chấp nhận rằng một vết thương sẽ không bao giờ được chữa lành hoàn toàn, lại là cách để mình không còn nhức lên vì nó.
Nói chuyện một mình có bình thường không?
Nói chuyện một mình là khu vực giao tiếp duy nhất mình không phải xin phép ai. Và còn là một hình thức đồng hành với chính mình.
Gia đình có phải là nơi cho ta quay về?
Gia đình là nơi nương náu bình yên. Điều đó có thể đúng, nhưng không đúng với tất cả mọi người.
Điều hướng dòng suy nghĩ
Sống mà phải dùng ý thức để kiểm soát nội tâm, nhiều khi cũng thật sự mệt. Nhưng ít nhất là mình vẫn còn điều hướng được nó, chứ không phải để cảm xúc tiêu cực kéo mình đi.
Khi phần thưởng giải trí không lớn hơn chi phí bỏ ra
Mình bắt đầu tự hỏi: Mình đang xem vì mình thực sự thích phần lớn chương trình, hay đang bỏ ra cả tiếng như chơi xổ số xem liệu cuối cùng thứ mình thích có xuất hiện không? Nó giống như một món ăn cực ngon nhưng muốn ăn một miếng thì phải đi qua ba tiếng xếp hàng, hai tiếng chen lấn và một đống người cãi nhau ngoài cửa. Miếng ngon là thật. Nhưng chi phí để có miếng ngon cũng là thật.
Choáng ngợp với câu chuyện vĩ đại của tiến hóa
Câu chuyện ấy cho mình một cảm giác rất đặc biệt, hóa ra thế giới mình đang sống không hề “đương nhiên” như mình nghĩ. Cái mặt đất nơi mình đang đứng lại từng là một nơi không thể sống được. Còn bản thân con người lại là kết quả của một chuỗi biến đổi dài đến mức không thể tưởng tượng.
Hóa ra sáng tạo có thể kết hợp với học hành theo cách này
Suốt mấy tháng qua mình đã thử nghiệm khá nhiều tuyến nội dung khác nhau trên kênh và cho đến hiện tại, cái series Vocab này là mini project khiến mình hài lòng nhất. Nó như lời giải cho một bài toán mà mình đã trăn trở suốt một thời gian dài.
Rộng mở trái tim nhờ một người nghệ sĩ
Đôi khi, điều đáng để mình nhìn ngắm nhất không phải là một tác phẩm được bao nhiêu người công nhận, mà là những người nghệ sĩ đã yêu nó đến mức nào. Điều khiến mình rung động nhất là các anh trông hạnh phúc khi hát 'Chim sáo ngày xưa', và với mình một lát cắt tuổi thơ như ùa về trong chốc lát.
Nếu bạn muốn đến, khu vườn này vẫn ở đây
Mình đã xây được một nơi chốn ổn định. Mình gọi nó là "Khu vườn ngôn từ của Nga." Nếu một ngày bạn muốn ghé thăm, khu vườn này vẫn ở đây, cánh cổng vẫn rộng mở chào đón bạn.