Hơi ấm

Ngoài trời mưa rả rích. Căn phòng yên. Cơ thể còn ấm. Một người dịch lại gần. Người kia vô thức kéo chăn lên.

Featured post

Nếu sau này chúng ta…

“Sao mày lại nghĩ cho tao nhiều như vậy?” “Tao cũng không biết nữa. Có thể vì tao thương mày. Một kiểu thương rất khác với tình yêu. Hoặc cũng có thể chẳng vì lý do gì cả. Tao muốn chăm sóc mày vậy thôi.”

Featured post

Lý do mình không dám kén ăn

Mình thật sự không dám kén ăn, bởi mình sống xa bố mẹ từ nhỏ. Nhà người ta thì đông và bận rộn. Không có ai đứng trong bếp rồi hỏi: "Hôm nay Nga muốn ăn gì?"

Mặt trời đêm Na Uy

“Nếu mặt trời không lặn… thì người ta biết kết thúc một ngày bằng cách nào?” ”Đâu phải cái gì cũng cần một cái kết rõ ràng.”

Muốn đi dạo ngắm cảnh, ai ngờ giẫm phải phân

Mình biết là có những người lên mạng vì mục đích ban đầu giống mình, thích ngắm nhìn những điều tử tế, và rồi mệt mỏi vì những thứ tiêu cực. Giống như một ngày đẹp trời, mình ra ngoài đường đi dạo, chỉ muốn ngắm hoa, ai ngờ giẫm phải cứt.

Một lần đi bộ gặp ‘vong’

Tháng bảy chưa qua nên ra đường nhiều “vong” thật. Có những việc tưởng chừng đơn giản như đi bộ buổi tối thôi cũng là cả một hành trình bước ra ngoài vùng sợ hãi của mình.

Điều hướng dòng suy nghĩ

Sống mà phải dùng ý thức để kiểm soát nội tâm, nhiều khi cũng thật sự mệt. Nhưng ít nhất là mình vẫn còn điều hướng được nó, chứ không phải để cảm xúc tiêu cực kéo mình đi.

Khi phần thưởng giải trí không lớn hơn chi phí bỏ ra

Mình bắt đầu tự hỏi: Mình đang xem vì mình thực sự thích phần lớn chương trình, hay đang bỏ ra cả tiếng như chơi xổ số xem liệu cuối cùng thứ mình thích có xuất hiện không? Nó giống như một món ăn cực ngon nhưng muốn ăn một miếng thì phải đi qua ba tiếng xếp hàng, hai tiếng chen lấn và một đống người cãi nhau ngoài cửa. Miếng ngon là thật. Nhưng chi phí để có miếng ngon cũng là thật.

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Design a site like this with WordPress.com
Get started