Nhớ ngày xưa, bố mẹ đã chăm bẵm mình thế nào cho đến khi mình khôn lớn. Từ những bước đi chập chững đầu tiên đến cách cầm đũa sao cho đúng cũng là bố mẹ dạy. Bố mẹ đã kiên nhẫn với mình như thế, sao mình không thể kiên nhẫn với bố mẹ?
Tôi là ai? Và đâu là cuộc đời mà tôi muốn sống?
Mỗi chúng ta như một tiểu vũ trụ, mình luôn tò mò về thế giới ngoài kia và thế giới bên trong nội tâm mình. Để hiểu mình là ai, chúng ta cần cả một hành trình và nó không dễ dàng. Sau những lần tĩnh lặng suy ngẫm, có những câu hỏi thường vang lên trong tâm trí mình: Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi có thể làm được những gì?
Áp lực ‘tuổi băm’: khi mọi thứ còn chông chênh quá mà đã ‘toan về già’
Những người bước qua dấu mốc ba mươi sẽ phải đối mặt với những loại áp lực nào và đâu là lối thoát dành cho họ?
Tình yêu là gì? Khi nó đến bạn sẽ biết thôi!
Trong bộ phim Đông Dương (Indochine) tôi từng xem, cô gái Camille từng hỏi mẹ: “Tình yêu là gì hở mẹ?”. Người mẹ trả lời rằng: “Khi nó đến con sẽ biết thôi”.
Yêu hay ghét bánh chưng cũng đâu cần ‘xé’ nhau bằng câu chữ?
Cuộc “phím chiến” trên mạng về bánh chưng suốt mấy ngày qua cũng giống những trận cãi nhau về giữ hay bỏ Tết, về chiếc áo dài, về Táo Quân và đủ thứ trên đời. Xong xuôi ai lại về nhà nấy.
Viết để thấy bản thân trưởng thành hơn mỗi ngày
Chính nhờ thói quen viết mỗi ngày mà tôi có thể mỉm cười khi đọc lại những khoảnh khắc tuyệt vời mình trải qua. Tôi mới nhận ra, à hóa ra mình đã cố gắng, nỗ lực như thế, hóa ra cuộc sống của mình tuyệt vời hơn mình nghĩ. Những niềm vui nhỏ bé đó có lẽ tôi sẽ chẳng thể nhớ nếu không ghi chép lại.
Vẫn không thể quen với cảm giác xa nhà và nhớ mẹ
Cảm giác nhớ nhà, nhớ mẹ, tôi tưởng mình đã quen, đã chai, đã quên mất đâu đó trên con đường trưởng thành của mình, nhưng hình như không phải. Dù bao nhiêu tuổi, tôi vẫn thấy mình nhớ mẹ như những ngày còn nhỏ.