Những bài viết tích cực là hệ quả của một nội tâm đang tương đối bình ổn. Không thể ép một bộ não đang tiêu cực phải tạo ra nội dung tích cực. Thế giới trong đầu thế nào, thế giới bên ngoài sẽ phản ánh như vậy. Vậy thì, mình viết về cách mình đi qua bóng tối được không? Bởi vì không phải lúc nào mình cũng ổn, mà dù có lúc bất ổn, mình vẫn biết cách đi tiếp.
Thèm một cái ôm, từ ai cũng được
Tại vì mình mệt quá đi mất, đôi khi mình thèm một cái ôm, từ ai cũng được, không quan trọng từ con người hay từ một con robot.
Chữ đã nuôi tâm mình như thế nào?
Mỗi khi viết xong, mình sẽ tự đọc lại, như một độc giả trung thành nhất của chính mình. Nhiều khi đọc lại mới thấy khoảng cách từ ý tưởng trong đầu đến con chữ thành hình trên giấy, đã bớt tiêu cực và thêm vào nhiều sự tử tế với bản thân. Chữ đã giúp mình nuôi tâm như vậy.
Bỏ lướt TikTok mình mới nhận ra điều này
Điều đáng ngạc nhiên là, khi bỏ lướt TikTok - một thói quen mình vẫn làm hàng ngày, mình không “ngứa não” nhiều như mình tưởng. Có thể vì não mình thật sự cần một môi trường giảm kích thích và những nội dung phù hợp với nó hơn.
Thỉnh thoảng ngồi kiểm toán cuộc đời, mình nhận ra…
Nỗi tiếc nuối khi mua xe máy, đăng ký khóa học Art hay khóa học chứng khoán, đều đến từ việc mình đã cân nhắc kỹ lắm rồi mà sao đời mình vẫn cứ sai sai. Sâu thẳm hơn là hoài nghi về việc ra quyết định của bản thân, rằng mình toàn đưa ra những lựa chọn sai và cuối cùng đời mình ngập tràn trong đống cứt.
Đôi khi mình muốn sống cuộc đời khác trong mơ
Có lần mình nằm vu vơ nghĩ: “Giá như được sống cuộc đời khác trong mơ thì thích nhỉ?” Bởi vì trong mơ, mình có thể gặp những người mình không thể gặp trong cuộc sống thật, như bà nội. Hoặc trong mơ, mình được đến những đất nước khác, nói những ngôn ngữ khác.
Để lòng trắc ẩn không làm nặng trĩu trái tim
Mình có quyền thương, có thể chọn cứu những sinh vật yếu thế hơn, đó là phản ứng rất con người. Nhưng Lý Trí cũng đang giúp mình tách ra để phân biệt, cái gì mình có thể kiểm soát, cái gì không. Và đó là cách để mình vẫn có thể nuôi dưỡng lòng trắc ẩn mà không làm nặng trĩu trái tim.
Dám dỡ bỏ, dám chỉnh sửa, dám đổi thay
Từ con búp bê đến chiếc áo, cái quần, việc dám chỉnh sửa cho thấy mình không còn bị mắc kẹt vào ấn tượng ban đầu, không vì tiếc mà giữ mãi sự bất tiện, không vì sợ hỏng mà không thay đổi. Mình không chỉ “tiện tay may vá” mà đang thiết kế lại trải nghiệm sống của bản thân. Thay vì mặc kệ, bỏ xó hoặc cho đi, mình chỉnh sửa các món đồ để chúng được tiếp tục hành trình với mình.
Cái đẹp giữa cuộc sống bộn bề
Mình không có nhiều vật chất để mang theo, mà mang về 10 năm kỷ niệm, 10 năm suy tư, 10 năm lần dò ý nghĩa cuộc sống. 10 năm một mình trong phòng trọ nhỏ giữa Hà Nội rộng lớn, tự mày mò từng đường kim mũi chỉ như hành trình của một đời sống nội tâm phong phú. Chúng như một gia sản tinh thần để nhắc mình rằng: “Tôi có thể tạo ra cái đẹp, ngay cả khi cuộc sống khó khăn”.
Lần đầu ra rạp xem ‘Mưa đỏ’ cùng mẹ và ngẫm về màu của tự do
Sau khi xem xong bộ phim này, mình mới ngẫm đến màu của tự do và hạnh phúc. Nó không phải là màu hồng, mà nó mang màu đỏ, màu của máu. Khi thế hệ chúng mình đang được sống trong hòa bình, yên ổn hôm nay, thì có những thế hệ đã phải đi qua chiến tranh và máu xương của họ đã đổ xuống. “Để cho đất nước yên vui từ đó. Để cho đỏ thắm màu cờ tự do.”
Trở lại khu vườn xưa và nhận ra cánh cổng đã khép
Một ngày, mình quay lại khu vườn cũ để tìm lại cảm giác yên bình, nhưng nhận ra khu vườn đã được rào chắn cẩn thận bằng dây gai. Sự hụt hẫng không chỉ là mình không bao giờ có thể bước vào khu vườn đó nữa mà là mình không thể tìm lại sự kết nối giống hệt ngày xưa nữa.
Đi tìm một vầng trăng chân thật
Việc mình chỉ nhìn về vầng trăng thật là hình ảnh của nội tâm đang dẫn đường cho mình trở về với phần cốt lõi nhất của mình, dù bên ngoài có nhiều yếu tố gây nhiễu. Giấc mơ cũng như một lời nhắc dịu dàng: đừng quên nhìn về góc trời nơi ánh trăng thật vẫn tỏa sáng, dù chẳng rực rỡ phô trương.