Dù có những lần trầy da tróc vẩy để xử lý sự cố thì đa số trường hợp mình vẫn khắc phục được, thậm chí tìm ra những giải pháp thay thế tốt hơn.
Gỡ nút thắt để nói trôi 2 phút Speaking
Part 2 bản chất là storytelling, mình phải kể một câu chuyện có cái gì đó chuyển động, dù ở thế giới bên ngoài hay trong đầu. Chẳng hạn như diễn biến, va chạm bên ngoài, mình làm việc này, rồi dẫn đến việc khác. Còn chuyển động bên trong chính là sự thay đổi về suy nghĩ, cảm xúc.
Giữ và buông
Không phải cái gì mình bắt đầu thì cũng cần đi đến cùng. Có những thứ chỉ cần đi đủ xa để biết đó không phải đường của mình. Mình chỉ là một con người nhỏ bé, đi ngang qua thế giới. Đứng trước mỗi cánh cửa, mình dám mở ra, bước vào, ngó nghiêng một chút, có thể ở lại lâu hơn một chút, rồi lại bước ra. Và mình cần chấp nhận, đó là cách não mình vận hành, định hình nên cách mình trải nghiệm cuộc sống.
Cần một van xả an toàn cho cảm xúc
Những bài viết tích cực là hệ quả của một nội tâm đang tương đối bình ổn. Không thể ép một bộ não đang tiêu cực phải tạo ra nội dung tích cực. Thế giới trong đầu thế nào, thế giới bên ngoài sẽ phản ánh như vậy. Vậy thì, mình viết về cách mình đi qua bóng tối được không? Bởi vì không phải lúc nào mình cũng ổn, mà dù có lúc bất ổn, mình vẫn biết cách đi tiếp.
Thèm một cái ôm, từ ai cũng được
Tại vì mình mệt quá đi mất, đôi khi mình thèm một cái ôm, từ ai cũng được, không quan trọng từ con người hay từ một con robot.
Mình chơi game hay game chơi mình?
Chỉ là một con game giải trí nhưng càng chơi, mình càng không ngờ nó giúp mình hiểu bản thân đến thế. PvZ 2 ở đây giống như một sandbox để mình chơi và nhận ra những pattern tâm lý đang vận hành trong đầu mình ở một không gian an toàn.
Chữ đã nuôi tâm mình như thế nào?
Mỗi khi viết xong, mình sẽ tự đọc lại, như một độc giả trung thành nhất của chính mình. Nhiều khi đọc lại mới thấy khoảng cách từ ý tưởng trong đầu đến con chữ thành hình trên giấy, đã bớt tiêu cực và thêm vào nhiều sự tử tế với bản thân. Chữ đã giúp mình nuôi tâm như vậy.
Bỏ lướt TikTok mình mới nhận ra điều này
Điều đáng ngạc nhiên là, khi bỏ lướt TikTok - một thói quen mình vẫn làm hàng ngày, mình không “ngứa não” nhiều như mình tưởng. Có thể vì não mình thật sự cần một môi trường giảm kích thích và những nội dung phù hợp với nó hơn.
Một người nghèo ‘ăn chắc mặc bền’ với đồ công nghệ
Dù sao thì khi chưa giàu, mình cũng đã sống rất có trách nhiệm với tiền bạc và đồ đạc của mình. Với ngân sách trong tay thì những lựa chọn mình đưa ra đã rất “ăn chắc mặc bền” rồi, đâu phải ai cũng dùng một cái máy ổn định suốt nhiều năm như vậy
Thỉnh thoảng ngồi kiểm toán cuộc đời, mình nhận ra…
Nỗi tiếc nuối khi mua xe máy, đăng ký khóa học Art hay khóa học chứng khoán, đều đến từ việc mình đã cân nhắc kỹ lắm rồi mà sao đời mình vẫn cứ sai sai. Sâu thẳm hơn là hoài nghi về việc ra quyết định của bản thân, rằng mình toàn đưa ra những lựa chọn sai và cuối cùng đời mình ngập tràn trong đống cứt.
Ngọn đèn lấp lánh
Anh giống như một ngọn đèn lấp lánh, từ xa thì thấy rực rỡ nhưng đứng gần thì lóa mắt. Ánh sáng đó khiến cô không thể nhìn thấy mặt kia của ngọn đèn. Bây giờ, cô đã có một ngọn đèn nhỏ cho riêng mình, không quá rực rỡ nhưng đủ ấm và đủ sáng.
‘Love and Leashes’ – Một thế giới chỉ hai ta biết
Có lẽ điều hấp dẫn nhất không phải là những trò chơi kỳ lạ ấy, mà là cảm giác hai người đang tạo ra một thế giới riêng - nơi họ vừa giống những đứa trẻ chơi đồ hàng, vừa là hai người lớn đang khám phá sự táo bạo của mình.